Độc Y Vương Phi – Chương 99.2

Chương 99.2

 

Trong lúc nhất thời tiếng vỗ tay như sấm, âm thanh trầm trồ khen ngợi vang lên không ngừng, những vị như Hậu phu nhân, nhất phẩm phu nhân lại càng gật đầu lia lịa mà tán thưởng, còn trên mặt các tiểu thư tràn đầy ghen tỵ, còn các thanh niên tài tuấn thì đương nhiên hai mắt đều lộ ra vẻ ái mộ nhìn chằm chằm Phượng Lan Dạ, chỉ có An Vương cùng Thụy Vương thì vẻ mặt như có điều suy nghĩ, tính tình của thất hoàng đệ bọn họ còn không biết hay sao? Một người quái gỡ cuồng ngạo như hắn làm sao có thể vô duyên vô cớ nhảy ra đệm tiêu giúp người ta, tầm mắt hai người giao nhau rồi cùng nhìn về phía Lục Giai, chỉ thấy trong mắt Lục Giai thật sâu trầm trầm, trên dung nhan diễm lệ có một tầng sương mờ, trong lòng tựa hồ là không thoải mái.

 

An Vương Nam Cung Quân nghiêng người hỏi thăm Nam Cung Duệ: “Đây là chuyện gì a? Không phải hắn rất yêu Tề Vương phi sao? Lúc trước còn bày ra bộ dáng không thiết sống chết, hiện tại sao lại coi trọng tiểu thư Tô gia rồi?”

 

“Có lẽ có nguyên nhân.”

 

Thụy Vương trầm giọng nói, hắn biết tình cảm Thất hoàng đệ đối với Phượng Lan Dạ rất thâm hậu, nếu vậy tình huống trước mắt chắc chắn là có nguyên nhân.

Quanh mình có người than thở, có người ghen tỵ, còn có Nam Cung Diệp si mê ngắm nhìn, trong lòng kích động, trong mắt đều là hình bóng xinh đẹp kia, không thể chứa thêm bất cứ người nào khác, nếu không phải ở nơi đông người hắn thật muốn hung hăng ôm nàng, sau đó đánh vào cái mông nhỏ của nàng, hỏi xem nàng có biết tim hắn rất đau hay không, có biết hắn sống không bằng chết hay không, có biết hắn sống một ngày mà dài như một năm, nhưng bây giờ tất cả đều hóa thành nồng đậm yêu thương, chỉ thấy Phượng Lan Dạ chậm rãi tiêu sái đến gần, thi lễ với Nam Cung Diệp, ngẩng lên cái đầu nhỏ cao ngạo mở miệng: “Tạ ơn Tề Vương điện hạ tấu nhạc, thật sự là may mắn cho tiểu nhân.”

 

Nói xong thân thể nhỏ nhắn kiêu ngạo di chuyển sang một bên, mọi người bên bờ đều nhanh chóng nhường đường, có người xoay người đi vào, bên ngoài thật quá lạnh rồi, Phượng Lan Dạ vừa lên bờ, Đinh Hương liền đi tới giúp nàng cởi giày, sau đó đi theo sau nàng, Vụ Tiễn tiến lên nắm tay bồi nàng cùng nhau đi vào trong, bên người còn một ít nam nhân trong mắt đều lộ vẻ ái mộ, tất cả đều nhìn chằm chằm Phượng Lan Dạ, ở phía sau Nam Cung Diệp trong lòng đều là buồn bực, nha đầu này rõ ràng là tức giận, nhất định lúc nãy thấy mình đi về phía Lục Giai, nàng có một thoái quen xấu chính là giận dai, xem ra phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp cùng nàng nhận thức, bằng không có nhiều người nhớ thương nàng như vậy, hắn không buồn bực chết mới lạ.

 

Thật không thể bớt lo lắng với nha đầu này, lúc trước đi mất bóng dáng thiếu chút nữa hành hạ chết hắn, hiện tại xuất hiện, lại càng làm hắn lo lắng, qua ngày hôm nay không biết sẽ có bao nhiêu người trong kinh nhớ thương nàng, Nam Cung Diệp thấy rất rõ nhiều quý phu nhân đều lôi kéo Tô Phu Nhân nói chuyện.

 

Phượng Lan Dạ cùng Vụ Tiễn đi vào, nhiều người cũng lục tục tiêu sái về chỗ ngồi xuống như cũ.

 

Lòng của mỗi người đều rất kích động, nhớ tới màn thổi tiêu và vũ đạo vừa rồi thật quá mức thần kì, rất nhiều tiểu thư quan gia không nhịn được quay đầu hỏi thăm Phượng Lan Dạ.

 

“Tô tiểu thư, vật trên chân ngươi vừa nãy là vật gì?”

 

“Đúng vậy, là vật gì? Mang vào khiêu vũ thật đẹp quá, cả người giống như có thể bay lên a.”

 

Trong giọng nói hoàn toàn là hâm mộ, Văn Tường công chúa ở phía trước cũng nhịn không được quay đầu lại, vẻ mặt tươi cười nhìn nàng, các quý phu nhân cũng vễnh tai lên nghe, Phượng Lan Dạ cười tùy ý mở miệng. “không có gì, đây chỉ là một loại giầy, giày trượt băng, mang nó vào có thể ở trên băng nhảy múa, cũng có thể khiêu vũ ở những nơi trơn trượt.”

 

“Giày trượt băng?”

 

Có nhiều người ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, khuôn mặt Đinh Hương tràn ngập tự hào, dứt khoát đem đôi giày kia giơ lên giữa không trung để cho mọi người xem, tiểu thư nhà Lại Bộ Thượng Thư vẻ mặt hâm mộ mở miệng: “Tô muội muội, ta theo ngươi học tập làm một đôi giầy này được không?”

 

Sau đó rất nhiều thanh âm cũng vang lên: “Đúng vậy a, đúng vậy a, chúng ta cũng muốn học.”

 

Sau này có thể nhảy múa cho tướng công nhà mình xem, mới vừa rồi các nàng đều nhìn thấy ánh mắt của các công tử, sau này nếu biết sử dụng đôi giầy này cũng không tồi.

 

Phượng Lan Dạ sửng sốt một lát, nàng tiện tay làm thôi, không nghĩ tới lại trở nên nổi tiếng, nghĩ tới đây trong đầu không khỏi hiện lên một ý niệm, sau này có thể làm ra một trò chơi mới lôi kéo đông người, còn có thể kiếm thêm bạc, thật là tốt, bất quá nhìn những ánh mắt lớn nhỏ bên cạnh sau đó gật gật đầu: “Được rồi, sau này nếu ai muốn học, cứ đến Tô phủ tìm ta.”

 

“Tốt, tốt.”

 

Mọi người đều cao hứng mà quay đầu lại, gật đầu, ngay cả Văn Tường công chúa cũng ngẩng đầu lên, lúc này An Sơn Hậu phu nhân đi tới, cầm cành mai trong tay đưa cho Phượng Lan Dạ, nghĩ tới khả năng nha đầu này có thể làm vợ con mình, hẳn sẽ là một sự trợ giúp lớn, mới vừa rồi nàng cũng cùng Tô phu nhân đề cập đến vấn đề này rồi, phu nhân cũng đã có ý đồ này, bất quá nàng biết hôm nay có rất nhiều nhà cũng nhìn trúng nha đầu này, mà cũng chưa biết ý kiến của nhi tử nhà mình ra sao.

 

“Nha đầu, hiện tại đến phiên ngươi, ngươi đưa hoa mai này cho người sẽ biễu diễn tiếp theo.”

 

Phượng lan Dạ nhìn hoa mai trong tay rồi đứng lên, nhìn một vòng, bởi vì màn biểu diễn kinh người của nàng vừa rồi nên rất nhiều người đều cuối đầu, nếu biểu diễn không được chỉ có thể nhận thua thôi, bất quá lúc Phượng Lan Dạ nhìn tới Văn Tường công chúa, phát hiện trong ánh mắt công chúa hiện lên vẻ chờ đợi, tựa hồ rất muốn mình đem hoa mai đưa cho nàng, đây là ý gì? Văn Tường muốn biểu diễn sao? Nghĩ tới đây, Phượng Lan Dạ liền đưa hoa mai trong tay cho Văn Tường công chúa, Văn Tường từ chỗ ngồi nhìn nàng đang ở trước mặt mình, nhìn hoa mai nàng đưa, khóe miệng nhếch lên một tiếng cám ơn.

 

Mà những người kia đều không biết, thấy tiểu nha đầu này đem hoa mai đưa cho Văn Tường công chúa không khỏi khiếp sợ, phải biết rằng trong trường hợp này, nếu công chúa thua, chính là tự mình bêu xấu, ai có thể địch lại khiêu vũ trên băng của nàng chứ, nhưng không ai biết Văn Tường có ý đồ riêng, nàng không sợ thua bởi vì nàng muốn nhờ một người ra tay giúp đỡ.

 

An Sơn Hậu phu nhân đứng lên cung kính mở miệng: “Tiếp theo đến lượt Văn Tường công chúa biểu diễn tài nghệ rồi, mọi người vỗ tay nào.”

 

Đây là công chúa, bất kể là nam tân hay nữ tân đều không muốn làm phật lòng công chúa trước mặt, vì vậy rất nhiệt liệt vỗ tay, Văn Tường vẻ mặt tươi cười đi lên đài cao.

 

Trên đài cao, văn phòng tứ bảo, cầm kỳ thư họa cái gì cần có đều có, ngay cả các loại nhạc khí cũng có.

 

Không biết Văn Tường công chúa muốn sử dụng loại nhạc khí nào, cuối cùng công chúa lại chọn một thanh tam huyền cầm, một loại đàn giống thất huyền, nhưng có rất ít người biết sử dụng tam huyền cầm, bất quá nếu công chúa đã chọn mọi người cũng không thể nói gì, ngồi chờ công chúa biểu diễn.

 

Tiếng đàn của Văn Tường công chúa cũng giống như nàng bây giờ, chính là cảm giác ai oán triền miên, tiếng đàn trầm bổng làm rung động tâm hồn các thiếu nữ mới nảy sinh tình cảm, nhưng những công tử kia đều không hiểu phong tình a, một bên chậm chạp không có động tĩnh, để các thiếu nữ giao tâm tư cho hoa rơi nước chảy.

 

Tiếng đàn trầm thấp triền miên làm chấn động tâm tư nhi nữ, hơn một nửa số thiếu nữ trong yến hội đều động dung, sa vào bản nhạc của nàng.

 

Một khúc kết thúc, An Sơn Hậu phu nhân đứng lên, nhìn Văn Tường công chúa rồi lại nhìn Phượng Lan Dạ, nàng biết nói làm sao đây, người sáng suốt đều biết là công chúa thua, nhưng ai dám nói ra miệng lời đó a, cuối cùng Văn Tường công chúa tự động đứng lên, dịu dàng mở miệng: “Là ta thua.”

 

Cái này thì không ai có ý kiến rồi, đối với một công chúa hiểu rõ đại nghĩa cũng chỉ biết thở dài, nhưng không ai biết Văn Tường công chúa đã hiểu rõ mình sẽ thất bại mà nàng lên đài chỉ vì một người, ánh mắt liếc về bên nam tân dừng ở trên người của đại tướng quân Tây Môn Vân, chậm chạp mở miệng.

 

“Tây Môn tướng quân có thể trợ giúp bổn cung hay không?”

 

Lời vừa nói ra, mọi người đều ồ lên, rất nhiều người nhìn nhau, tâm tư công chúa đã phô bày rõ ràng, thì ra là nàng đã chọn trúng Tây Môn Vân tướng quân, Tây Môn tướng quân đúng là rồng trong loài người (nhân trung long phượng), tay cầm bình quyền ai mà không biết, bất quá nghe nói Tây Môn tướng quân luôn mắt cao hơn đầu, không nghĩ tới bây giờ công chúa lại nhìn trúng hắn, nếu vậy hắn nhất định cũng vừa ý công chúa rồi chứ?

Tây Môn Vân đứng lên, nhìn Văn Tường công chúa, nói thật ra nếu công chúa đã mở lời hắn cũng không thể làm cho nàng xấu mặt nên hắn đành lên đài cao biểu diễn một đoạn múa kiếm.

 

Anh vũ bức người, hiên ngang lẫm liệt, cũng là một đại kinh điển, thấy vậy rất nhiều người tâm tình bắt đầu mơ mộng, nhiệt tình nổi lên bốn phía.

 

Phượng Lan Dạ nhìn Vũ Tiễn ngồi bên cạnh: “Xem ra công chúa đã nhìn trúng Tây Môn tướng quân rồi.”

 

“Đáng tiếc Tây Môn Vân không thích nàng.”

 

Ngữ khí của Vụ Tiễn nhẹ nhàng, nếu Tây Môn Vân thích nàng đã sớm cho nàng đáp án, Phượng Lan Dạ lại không đồng ý quan điểm này: “Nói thật ra, nàng ấy cũng tính là dũng cảm, cũng chưa chắc chuyện này không thành, trên đời phàm chuyện gì dụng tâm chưa chắc đã không được, chỉ cần mình cố gắng nói không chừng sẽ có cách xoay chuyển.”

 

“Ngươi còn thay nàng nói tốt, đã quên nàng gây khó khăn cho ngươi như thế nào sao?”

 

Vụ Tiễn liếc xéo Phượng lan Dạ, Phượng Lan Dạ lắc đầu: “Ta nhớ rõ, chẳng qua chỉ là nói chuyện, không cần nhắc tới nàng trước kia điêu ngoa, có lẽ nàng đối với ta điêu ngoa, cũng đã đổi lấy hôm nay người khác làm cho nàng nan kham không phải sao?”

 

Vừa nói vừa nhìn về phía đài cao, nếu muốn khiến Tây Môn Vân tướng quân động tâm chỉ sợ không phải chuyện dễ, hi vọng con đường phía trước công chúa sẽ biết mình đi như thế nào.

 

Trên đài múa kiếm đã kết thúc, bên nữ tân vỗ tay rất nhiệt tình, bên nam tân cũng vỗ tay cho có lệ, kế tiếp là tới lượt công chúa ném hoa rồi, Phượng Lan Dạ đối với tiết mục tiếp theo không có hứng thú, liền khom người cùng Vụ Tiễn lui ra ngoài.

 

Bên trong truyền tới giọng nói, Phượng Lan Dạ quay đầu cười, nhìn về nơi xa.

 

“Tỷ tỷ, ngươi thật sự không muốn nhận An Vương sao? Nếu vậy tiếp theo ngươi có tính toán gì không?” Nàng cùng Diệp nhận thức là chuyện sớm muộn, nhưng Vụ Tiễn thì sao? Nếu như nàng trở về Tề Vương Phủ, Vụ Tiễn sẽ đi đâu, nếu như cùng nàng vào Tề Vương Phủ, Nam Cung Quân nhất định sẽ phát hiện, hơn nữa nãy giờ nàng thấy hắn nhìn sang đây rất nhiều lần.

 

“Có lẽ ta sẽ bước chân vào giang hồ chăng?”

 

Lúc này nàng lại nhớ tới Văn Lương, nếu như hắn rãnh rỗi, nhất định sẽ không nói hai lời theo nàng rời đi, xông xáo giang hồ, đáng tiếc hắn đã chết.

 

Lòng của Vụ Tiễn nặng trịch, Phượng Lan Dạ vươn tay lôi kéo nàng: “Ngươi lại nhớ tới Văn Lương sao?”

 

“Thôi, không nên nghĩ tới hắn nữa, mọi chuyện cũng đã qua.”

 

Vụ Tiễn lắc lắc đầu, lôi kéo Phượng Lan Dạ: “Chúng ta đi ra phía sau dạo một chút, dù sao cái yến hội này còn muốn kéo dài nữa.”

 

“Đúng vậy.”

 

Tỷ muội hai người lôi kéo nhau rời đi, phía sau còn có Đinh Hương cùng Tiểu Mạn đi theo, ai biết được vừa đi mấy bước liền thấy có một người đi ra từ một thạch động hình thù kì quái, chính là Lục Giai, vẻ mặt tươi cười yếu ớt, chạm mặt các nàng liền nhàn nhạt chào hỏi.

 

“Thì ra là Tô tiểu thư.”

 

“Xin chào.” Phượng Lan Dạ bất động thanh sắc khẽ gật đầu, nữ nhân này xuất hiện làm gì? Nàng híp lại ánh mắt nhìn Lục Giai, nhìn thật cẩn thận, thật chăm chú, muốn xem có phải nàng ta dùng thuật dịch dung hay không? Nhưng kết quả cuối cùng hoàn toàn giống như là bộ mặt thật, con ngươi không khỏi trầm xuống, suy nghĩ kỹ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nếu như mình không trở lại, như vậy nàng ta đã giả dạng thành công, mục đích của nàng ta là gì? Là vì yêu Nam Cung Diệp, muốn gả cho hắn, hay là có mục đích khác, muốn hãm hại hắn, bất kể là mục đích gì, ta cũng sẽ điều tra ra.

 

Lục Giai ôn nhã đứng một bên, nhàn nhạt mở miệng: “Có muốn cùng nhau đi dạo một chút không?”

 

“Được.”

About these ads

23 thoughts on “Độc Y Vương Phi – Chương 99.2

  1. Diệp ca lo thân ca đi, Dạ tỷ tự xưng là tiểu nhân r, k biết Dạ tỷ có giận dai k, Diệp ca càng ngày càng dễ thương, siêu cute,cực phẩm cute,Chết vì Diệp ca.Thanks

  2. Thanks bạn! Ôi… Sau này Diệp ca chắc cũng mần mụ Lục Giai này dữ dội lắm, ai bảo lại giả dạng làm Lan tỷ làm gì, đúng là thiên đường có cửa không vào, địa ngục không cửa thì cứ tò mò bước vô

  3. hú hú, VNPT chặn wordpress đã đành ta dùng Dcom 3g của viettel cả ngày hn cũng ko vào được thử mấy cách ko được cuối cùng phải download chương trình về mới vào được wordpress nè trời, hức hức mãi giờ này mới được đọc típ chương mới của nàng T.T

  4. T.g oj. Truyen hay wa’. M dag on thj dh. Muk dok truyen lien tuk 1ngay thj den chuong nay dah paj dug. Bun wa’.
    Ham mo t.g wa’. Kam on p nhjeu nhjeu nha’.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s